Chúa Nhật Phục Sinh - Mừng Chúa Sống Lại - Năm A
MỪNG CHÚA SỐNG LẠI
              Lm Micae Võ Thành Nhân

       Từ xa xưa cho đến bây giờ, chưa có một người nào chết thật rồi mà sống lại, ngoại trừ trong các sách Tin Mừng, những người chết được Chúa cho sống lại: Như em bé gái 12 tuổi con ông trưởng hội đường tên Giairô (xMt 9, 18 - 26), người thanh niên con trai duy nhất của bà góa thành Naim (xLc 7, 11 - 17), hay là anh Lazarô chết đã an táng trong mộ bốn ngày, đã bốc mùi rồi (xGa 11, 1 – 44).

       Riêng với Chúa, trong sách Tin Mừng Nhất Lãm, ba lần Chúa nói về cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa (xMt 16, 21 – 23. Mt 17, 22 – 23. Mt 20, 17 – 19),) hoặc như Chúa nói trong Tin Mừng thánh Gioan: “Các ngươi cứ phá đền thờ này đi, nội trong ba ngày, Ta sẽ xây dựng lại” (Ga 2, 19) hay rõ ràng hơn: “Một ít nữa, các con sẽ không còn trông thấy Thầy, rồi một ít lâu nữa, các con lại thấy Thầy” (Ga 16, 16). Nghĩa là một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy (Chúa đi vào cuộc khổ nạn), rồi lại một ít nữa, các con lại trông thấy Thầy (Chúa sống lại từ cõi chết). Và còn nhiều lần khác nữa, cách này, cách kia, Chúa nói về cái chết và sự phục sinh của Chúa.

       Các tông đồ không ai hiểu về cái chết và sự phục sinh của Chúa, cho nên các ngài đã hoang mang, sợ hãi, bỏ Chúa chạy trốn khi Chúa đi vào cuộc khổ nạn. Giờ phút này đang lẫn tránh những người biệt phái, luật sỹ, trưởng tế, kỳ lão. Trong lúc lẫn tránh này, may ra có thể các ngài bình tĩnh suy nghĩ lại một chút để nhen nhóm lên ngọn lửa hy vọng hiểu những điều Chúa nói khi còn sống mà tin Chúa sống lại thật.

       Chị Maria Mađalenne, người nữ chân yếu tay mềm, được Chúa trừ cho bảy quỷ. Chị theo Chúa bằng cách đóng góp một chút của cải vật chất cho Chúa để Chúa đi rao giảng Tin Mừng, giúp đỡ những người nghèo (xLc 8, 1 – 3), chứ chị không phải như các tông đồ là theo Chúa đi đó đây trong cuộc hành trình rao giảng Nước Chúa. Chị đâu có hiểu biết gì khi Chúa nói về cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa để rồi chị hy vọng là Chúa sẽ sống lại.

        Theo tường thuật của các sách Tin Mừng, ông thánh Nicôđêmô, ông thánh Giuse đã hạ xác Chúa xuống khỏi thập giá vào chiều ngày thứ sáu. Vì là ngày sa bát quá gần kề, không còn thời giờ để kịp lo những thủ tục táng xác Chúa, như xức thuốc thơm, quấn xác Chúa…. cho tốt, mọi sự diễn ra quá vội vàn, gấp gáp trong việc an táng Chúa. Chúa nằm trong ngôi mồ ngày thứ bảy để rồi có thể sáng thứ nhất trong tuần, các môn đệ có thể ra tẩm liệm lại xác Chúa cách tơm tất hơn.

        Chị Maria Mađalenna, có lẽ đêm ngày thứ sáu và suốt cả ngày lẫn đêm thứ bảy, chị thao thức suốt năm canh, không thể tài nào nhắm mắt được. Hình ảnh Chúa vẫn luôn hiện ra trong tâm trí chị. Chị thương Chúa vì Chúa chết quá đau đớn và thảm thương. Ngay cả việc an táng Chúa cũng không được như ý. Chị mong trời ngày thứ nhất trong tuần mau sáng  để chị ra mồ thăm Chúa. Chị không hề hy vọng Chúa sống lại. Sự mong mỏi của chị đã thôi thúc chị, lúc rạng sáng, nhưng thực tế trời vẫn tối, vạn vật như còn chìm trong giấc ngủ, có chăng là những tiếng gà gáy lúc canh tư, báo hiệu một khoảng thời gian nữa mặt trời mới ló dạng. Chị đã  đi ra mồ Chúa rồi. Chị thấy mồ trống. Chị chạy về báo tin liền cho thánh Phêrô và thánh Gioan, cả hai sau khi nghe chị nói, liền cùng chạy ra và thấy như vậy: “Bà nói: Người ta đã đem Chúa đi khỏi mồ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu” (Ga 20, 2). Bản thân chị đến lúc này cũng không hề một chút gì suy nghĩ về Chúa việc sống lại. Chỉ có thánh Giaon, sau khi thấy và đã tin: “Bây giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mồ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: Theo Kinh Thánh, Chúa phải chỗi dậy từ cõi chết. Sau đó các môn đệ lại trở về nhà” (Ga 20, 9 – 10).

        Như vậy, tuy chưa biết Chúa đã sống lại, chị Maria Mađalenna chạy về báo tin cho các môn đệ là không thấy xác Chúa, để rồi các ngài chạy ra mồ Chúa. Như vậy, chúng ta thấy đây là khởi đầu cho một cuộc hành trình tin vào Chúa là Đấng đã phục sinh. Chúng ta đừng thụ động ngồi đó chờ đợi ơn Chúa ban như người Việt Nam chúng ta thường nói: “Há miệng chờ sung rụng”. Chúng ta hãy mạnh dạn dấn thân, đến với Chúa để Chúa ban ơn cho chúng ta. Có những lúc, chúng ta phải theo Chúa trong một quá trình, Chúa mới ban ơn cho chúng ta. Lúc đó, chúng ta cảm nhận Chúa đã làm cho đức tin chúng ta rất mạnh mẽ. Chúng ta dễ dàng vượt qua mọi gian nan thử thách, trung thành với Chúa.

         Lạy Chúa, Đấng phục sinh, chúng con đã vác thập giá theo Chúa, chúng con đã đóng đinh tính xác thịt đời mình vào thập giá Chúa, chúng con đã chết cho con người cũ với những đam mê xác thịt, tham sân si, ích kỹ, tự cao tự đại. Xin Chúa cho chúng con được sống lại với Chúa, được chia sẻ hạnh phúc vinh quang phục sinh với Chúa: “Anh em thân mến, nếu anh em đã sống lại với Ðức Kitô, anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Ðức Kitô ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy nghĩ đến những sự trên trời, chứ đừng nghĩ đến những sự dưới đất. Vì anh em đã chết, và sự sống anh em được ẩn giấu với Ðức Kitô trong Thiên Chúa. Khi Ðức Kitô là sự sống anh em xuất hiện, bấy giờ anh em sẽ xuất hiện với Người trong vinh quang” (Cl 3, 1 – 4).

        Năm sự mừng: Thứ nhất thì gẫm, Đức Chúa Giê su sống lại, ta hãy xin cho được sống lại về phần linh hồn.

       Lạy Chúa từ ái, ngày hôm nay, Ðức Giêsu đã đánh bại thần chết, khai đường mở lối cho chúng con vào cuộc sống muôn đời. Nay chúng con đang hoan hỷ mừng Người sống lại, xin Chúa ban Thánh Thần làm cho chúng con trở nên người mới để sống một cuộc đời tràn ngập ánh sáng Ðấng Phục Sinh. Amen.